Có những điều chỉ cất trong nỗi nhớ
Có những điều chỉ cất trong
nỗi nhớ
Để tháng năm mòn mỏi nỗi u hoài
Sao không thể sẻ chia cùng gió
nước
Đọng trong miền ký ức chẳng
nguôi ngoai
Có những điều chỉ thoáng qua
không giữ
Bỗng trở về lừng lững giữa
trời xanh
Mà cứ ngỡ tận đâu miền viễn xứ
Gặp nhau đây xa lạ chỉ riêng
mình
Có những điều lòng tự nhủ quên
đi
Mà hiển hiện vầng cao mùa gió
nổi
Trời cứ nắng cứ mưa tràn mộng
mị
Cứ bâng khuâng nhìn vào cõi
không lời
Nguyễn Tri Niên
Labels: Nguyễn Tri Niên, Thơ tình về nỗi nhớ, Thơ tự do, Thơ tự sự


0 Comments:
Post a Comment
<< Home