Khói tình ai thổi lên trời
Gió chiều tóc rối bay bay
Nắng nghiêng rụng xuống vai
gầy ngày xưa
Ừ thì nắng ừ thì mưa
Lời ai thề hẹn mới vừa đâu
đây
Bây giờ tóc đã sương phai
Chông chênh số phận trắng tay
muộn phiền
Biển xua câu hát vô duyên
Sóng xô trôi dạt con thuyền
xa khơi
Khói tình ai thổi lên trời
Cánh diều ướt đẫm mưa rơi lạc
loài
Ai đi mang cả tiếng cười
Để ai trọn hết một đời tìm
nhau
Trầu vàng không gặp duyên cau
Cô đơn lại cứ vin vào câu thơ
Thôi đừng đợi, thôi đừng chờ
Còn chăng ký ức một thời… nhớ
- quên!
Trúc Linh Lan
Labels: Thơ lục bát, Thơ tình tiếc nuối

0 Comments:
Post a Comment
<< Home