Lẳng lặng đặt một cánh hồng nở muộn
Chiều Tháng Tư nghiêng nắng
xuống vai gầy
Đong đầy gió trong lòng tay
trống
Xót xa chẳng là heo may.
Biết nói gì cùng vạt áo chiều
nay?
Cỏ dệt vội những lời không
thể nhắc
Em vô tư suốt tháng năm dằng dặc
Ta ngập ngừng giữa mùa gió
năm xưa.
Thành dở dang, có phải vậy, tháng Tư?
Nắng ngái ngủ cựa mình trên
mái phố
Những dòng thơ âm thầm bỏ ngỏ
Đan suốt vàng hạ trước bỏ
quên.
Gom mây về gọi nỗi nhớ không
tên
Em tóc xoã ngang lưng. Chiều
tháng Bốn.
Lẳng lặng đặt một cánh hồng
nở muộn
Vào dấu chân mưa nắng chẳng
phai mờ.
*Nguyên văn: "Vào dấu chân mưa nắng chẳng thể mờ" được Admin sửa lại thành "phai mờ".


0 Comments:
Post a Comment
<< Home